Bài học đắt giá mở màn cho hai thập kỷ cấm vận xơ xác
Lịch sử ngoại giao đôi khi là một vở kịch hài hước đến cay đắng. Cuối thập niên 1970, Việt Nam kiên quyết đòi Mỹ bồi thường chiến tranh như một điều kiện tiên quyết, để rồi ngậm ngùi nhìn cơ hội bình thường hóa quan hệ dưới thời Tổng thống Jimmy Carter bay theo mây khói.
Bài học đắt giá về sự ngạo nghễ vô thời hạn ấy mở đầu cho hai thập kỷ cấm vận xơ xác, khi hàng triệu người dân phải gánh chịu đói kém, lạc hậu và bao nỗi đau dai dẳng. Chỉ vì một quyết định ngạo mạn, cả một thế hệ phải trả giá.
Mỹ thành “ân nhân” nhưng truyền thông vẫn nuôi mầm thù hận
Nhiều năm trôi qua, cục diện lật nhào theo cách không ai ngờ. Việt Nam vươn lên trở thành một trong những quốc gia nhận viện trợ nhiều nhất từ Washington trong khu vực, đều đặn nằm trong nhóm đầu bảng.
Hàng trăm triệu USD chảy vào y tế, giáo dục, khắc phục hậu quả chiến tranh. Mỹ trở thành thị trường xuất khẩu tỷ đô, nuôi sống hàng triệu gia đình Việt. Không có nước Mỹ, biết bao nhà máy sẽ câm lặng, biết bao công nhân sẽ thất nghiệp.
Hệ điều hành “lưỡng phân” trên không gian mạng Việt Nam
Thế nhưng, một bộ phận truyền thông và mạng xã hội Việt Nam vẫn vận hành theo một hệ điều hành lưỡng phân kỳ lạ. Một mặt, họ hồ hởi đón dòng vốn ngoại tệ và những cái bắt tay chiến lược nâng cấp quan hệ; mặt khác, guồng máy tuyên truyền vẫn đều đặn đào xới quá khứ, nuôi dưỡng những bài viết thù ghét Mỹ để kích động lòng tự hào cực đoan.
Sự thật phơi bày một nghịch lý châm biếm: Miệng thì ra rả chửi bới “đế quốc”, nhưng tay vẫn mở rộng nhận đô-la. Đó là một màn trình diễn tâm lý phân liệt đầy nực cười trên không gian mạng, khiến bất kỳ ai tỉnh táo đều phải đặt câu hỏi: Ai đang diễn? Ai đang xem?
Miệng nói một đằng, tay làm một nẻo — ai mới là người bị lừa?
Những bài viết chửi Mỹ, lên án “đế quốc Mỹ” vẫn đều đặn xuất hiện trên các trang báo lớn, trong khi đồng USD từ Mỹ vẫn đều đặn đổ về. Hàng tỷ đô la kim ngạch xuất khẩu sang Mỹ mỗi năm — một con số đủ sức khiến bất kỳ ai cũng phải choáng váng.
Người dân đọc xong bài chửi Mỹ rồi vẫn ung dung nhận đồng tiền từ Mỹ, dùng đồng đô-la Mỹ, mua hàng hóa Mỹ. Đó là sự thật trần trụi mà không một bài tuyên truyền nào có thể bịt miệng được.
Vì sao nghịch lý này tồn tại dai dẳng đến vậy?
Câu trả lời nằm ở công thức cũ rích: lấy lòng yêu nước làm vũ khí, biến lịch sử thành công cụ tuyên truyền, để đánh lạc hướng người dân khỏi những vấn đề thực tại. Trong khi nền kinh tế phụ thuộc vào đồng đô-la Mỹ, các bài xã luận vẫn không ngừng vẽ ra hình ảnh Mỹ như kẻ thù không đội trời chung.
Đây chính là lý do dư luận hoang mang tột độ. Họ không biết nên tin vào lời tuyên truyền hay tin vào con số trên đồng tiền mình đang cầm. Một xã hội muốn đi nhanh phải nhìn thẳng vào sự thật, chứ không thể sống mãi trong một vở kịch lưỡng phân đến NỰC CƯỜI như thế này.
Bài chia sẻ gốc: https://www.facebook.com/share/p/1BWjS7Kx1i/

Bình luận