Con số KINH HOÀNG: Cứ mỗi ngày trôi qua, gần 840 doanh nghiệp “tắt thở”
Bạn đọc đúng rồi đấy. Chỉ trong 6 tháng đầu năm 2026, hơn 151.100 doanh nghiệp đã rút khỏi thị trường. Tính ra mỗi tháng hơn 25.000, mỗi ngày gần 840 doanh nghiệp biến mất. Đó không phải con số trên giấy — đó là hàng chục nghìn giấc mơ kinh doanh tan vỡ, hàng trăm nghìn lao động mất việc, vô số gia đình lao đ chật vật mưu sinh.
Giữa lúc doanh nghiệp thoi thóp, Chính phủ làm gì? Mở hội nghị!
Hội nghị lại diễn ra. Lời mời “góp ý” lại vang lên. Lần này, lãnh đạo còn “dặn dò” doanh nghiệp: đừng vội khen Chính phủ, hãy tập trung nêu khó khăn. Nghe có vẻ cầu thị? Nhưng câu hỏi thật sự khiến dư luận sôi sục là: Doanh nghiệp còn đủ sức để khen hay không? Hay họ đang dồn hết hơi thở cuối cùng chỉ để TỒN TẠI?
Bị kẹp giữa hai gọng kìm: Bán không ai mua, sản xuất càng thêm lỗ
Thực trạng doanh nghiệp Việt Nam lúc này có thể tóm gọn trong một từ: KIỆT SỨC.
- Đơn hàng sụt giảm thê thảm
- Sức mua người dân lao dốc không phanh
- Chi phí đầu vào leo thang chóng mặt
- Thu nhập người dân không tăng, thị trường co hẹp
Doanh nghiệp bị kẹp giữa hai gọng kìm chết người: bán thì không ai mua, sản xuất thì càng thêm lỗ. Họ đang chết dần chết mòn ngay trước mắt cả hệ thống.
Thay vì cứu doanh nghiệp, nhà nước “tặng” thêm thanh tra, truy thu, thủ tục rườm rà
Trong khi doanh nghiệp vật lộn sống còn, điều họ nhận được từ bộ máy nhà nước là gì? Những đợt thanh tra liên mi, truy thu thuế bất ngờ, quy định thuế thay đổi xoành xoạch và thủ tục hành chính vẫn rườm rà như mê cung. Dòng tiền đang cạn kiệt từng ngày, nhưng chính sách thì nhất quán ở chỗ… KHÔNG BAO GIỜ NHẤT QUÁN.
Hội nghị hay “kịch bản” ghi nhận rồi để đó?
Điều doanh nghiệp cần chưa bao giờ là những hội nghị dài dòng, những khẩu hiệu đầy quyết tâm hay những lời hứa hẹn mỹ miều. Họ cần:
- Môi trường kinh doanh ỔN ĐỊNH
- Chính sách NHẤT QUÁN, không thay đổi xoay như chong chóng
- Giải pháp ĐỦ NHANH để cứu dòng tiền đang cạn kiệt
Nhưng thực tế phũ phàng: những kiến nghị sau mỗi cuộc đối thoại vẫn chỉ nằm trên giấy. Thêm một hội nghị, có lẽ cũng chỉ là thêm một buổi “ghi nhận” cho có lệ.
Nền kinh tế không thể khỏe mạnh bằng báo cáo đẹp!
Khi doanh nghiệp lần lượt rời cuộc chơi, nền kinh tế không thể tô hồng bằng những con số trên báo cáo. Muốn được ghi nhận, Chính phủ không cần xin lời khen — mà phải CHỨNG MINH BẰNG KẾT QUẢ THỰC TẾ. Bởi trong lúc hàng trăm nghìn doanh nghiệp đang thoi thóp, lời khen đã trở thành thứ xa xỉ phẩm mà không ai còn đủ sức ban phát.
Dư luận đặt câu hỏi: Bao nhiêu doanh nghiệp nữa phải “chết” thì Chính phủ mới hành động thật?
151.100 doanh nghiệp đã rút lui chỉ trong nửa năm. Con số này sẽ dừng ở đâu? 200.000? 300.000? Hay phải đến khi nền kinh tế sụp đổ hoàn toàn thì những hội nghị mới biến thành h động thực sự? Người dân vàoanh nghiệp đang chờ câu trả lời — không phải bằng lời, mà bằng HÀNH ĐỘNG CỤ THỂ.

Bình luận