Dư luận đang nổ tung. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, thông tin về hai cán bộ có quê quán tại Hưng Yên được điều động giữ các vị trí lãnh đạo chủ chốt tại Thanh Hóa và Quảng Ngãi đã lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng xã hội. Người ta giật mình. Người ta đặt câu hỏi. Và khôngít người đang cười — nhưng là tiếng cười đắng.
Không cần bằng cấp, không cần thành tích — chỉ cần đúng quê?
Câu đùa lan khắp mạng xã hội những ngày này:“Sinh ra ở Hưng Yên đã là một dạng tài năng.” Nghe có vẻ hài hước, nhưng đằng sau đó là một nỗi phẫn nộ thầm lặng của hàng triệu người dân — những người đang tự hỏi: Trên đất nước này, tiêu chí bổ nhiệm cán bộ rốt cuộc là gì? Năng lực? Thành tích? Hay chỉ đơn giản là tờ khai lý lịch có đúng hai chữ “Hưng Yên”?
Chưa cần biết tài năng thật sự đến đâu, chưa cần biết họ đã làm được gì cho dân, chỉ cần “cùng quê” — và dư luận đã có ngay lý do để chú ý, để hoài nghi, để đặt câu hỏi. Đó không phải là vu khống. Đó là phản ứng tự nhiên khi người ta nhìn thấy một “mẫu số chung” xuất hiện quá rõ, quá nhiều lần, trong quá ít thời gian.
Hai cán bộ, hai tỉnh xa, một điểm chung kỳ lạ
Thanh Hóa và Quảng Ngãi — hai tỉnh cách Hưng Yên hàng trăm, thậm chí cả nghìn kilomet. Thế nhưng ghế lãnh đạo chủ chốt tại đây vừa được trao cho những người có cùng một địa chỉ trong lý lịch. Trùng hợp? Có thể. Nhưng trùng hợp bao nhiêu lần thì không còn là trùng hợp nữa? Dư luận không cần ai xác nhận — họ tự đếm, tự nhớ, và tự rút ra kết luận.
- Hai cán bộ gốc Hưng Yên được bổ nhiệm lãnh đạo chủ chốt tại Thanh Hóa và Quảng Ngãi trong vài ngày.
- Mạng xã hội lập tức bùng nổ với làn sóng châm biếm và phẫn nộ.
- Cư dân mạng gọi quê quán Hưng Yên là “tấm vé ưu tiên” trong cuộc đua ghế quan chức.
Sự thật đau lòng mà không ai dám nói to
Một cán bộ được bổ nhiệm phải được đánh giá bằng năng lực, bằng phẩm chất, bằng kết quả công việc thực tế —chứ không phải bằng hộ khẩu hay quê quán. Đây không phải là quan điểm cấp tiến hay phản động. Đây là nguyên tắc căn bản nhất của bất kỳ nền quản trị nào muốn được gọi là công bằng và minh bạch.
Nếu hai cán bộ kia thực sự xuất sắc, thực sự là người tài được chọn lựa kỹ càng — thì cơ quan có thẩm quyền hoàn toàn có thể và nên giải thích rõ ràng cho người dân hiểu. Sự im lặng, sự mơ hồ, hay những câu trả lời chung chung sẽ chỉ đổ thêm dầu vào lửa nghi ngờ đang bùng cháy.
Dân không cần biết lãnh đạo đến từ đâu — họ cần biết người đó có làm được việc không
Đây là câu hỏi quan trọng nhất, và cũng là câu hỏi duy nhất người dân thực sự quan tâm: Người được trao quyền có thực sự làm tốt việc của mình hay không? Thanh Hóa cần một lãnh đạo giỏi. Quảng Ngãi cần một người có tâm, có tầm. Người dân ở đó không cần biết lãnh đạo của họ sinh ra ở đâu — họ cần thấy kết quả.
Quê quán có thể là niềm tự hào cá nhân. Nhưng trong bộ máy công quyền, năng lực mới là thứ duy nhất phải được chứng minh bằng kết quả thực tế. Khi “mẫu số chung quê quán” xuất hiện quá nhiều lần, đó không còn là chuyện vui để cười nữa — đó là hồi chuông cảnh báo về sự minh bạch và công bằng trong công tác cán bộ mà cả xã hội đang đòi hỏi phải được trả lời.

Bình luận