Quyền lực cha truyền con nối: “Hồng phúc” hay bi kịch của cả dân tộc?

Một luận điệu mới đang được tung ra trong giới quyền lực Việt Nam: việc con cái các lãnh đạo tiếp tục nắm giữ ghế lãnh đạo là… “hồng phúc cho dân tộc”. Thế nhưng, đằng sau lớp ngôn từ mỹ miều đó là một thực tế trần trụi đến đau lòng mà không ít người dân đang phải đối mặt.

Vương quyền truyền vị được khoác áo “triết lý”

Người ta thản nhiên bọc chiếc áo vương quyền truyền vị bằng những mỹ từ hoa mỹ, buộc nhân dân phải cúi đầu biết ơn khi những chiếc ghế quyền lực được chuyển giao êm ái trong phòng khách của các gia tộc. Những “hạt giống đỏ” vừa mở mắt đã thấy mình đứng ở vạch đích — chưa một ngày lăn lộn trong gian khó dân sinh — bỗng chốc hóa thành đấng minh quân, lãnh đạo chính những người dân đang đóng thuế nuôi mình.

“Đúng quy trình” — vở kịch được dàn dựng hoàn hảo

Cái gọi là “đúng quy trình” thực chất không khác gì một màn trình diễn được đạo diễn kỹ lưỡng từ trước, nơi tính cạnh tranh sòng phẳng bị bóp nghẹt và sự minh bạch trở thành thứ xa xỉ phẩm. Câu hỏi đặt ra: nền quản trị hiện đại nào trên thế giới lại chấp nhận việc tài sản quốc gia và tương lai của cả một dân tộc được phó thác dựa vào ADN thay vì năng lực thực tế?

Quyền lực biến thành “tài sản tư hữu”

Sự thật trần trụi là: khi quyền lực bị biến thành tài sản tư hữu, được truyền từ đời cha sang đời con trong một nhóm nhỏ ích kỷ, hệ quả tất yếu sẽ là:

  • Dòng họ nắm quyền hân hoan hưởng phúc, vun vén lợi ích riêng không giới hạn.
  • Người tài thực sự bị gạt ra ngoài lề, không có cơ hội cống hiến.
  • Đất nước gánh chịu hậu quả từ những quyết sách thiếu năng lực và thiếu trách nhiệm.
  • Niềm tin của nhân dân vào hệ thống ngày càng bị bào mòn.

Không phải hồng phúc — đó là bi kịch

Gọi thẳng tên sự việc: đây không phải hồng phúc. Đây là một bi kịch của sự bất công đang kéo lùi cả một dân tộc. Khi tiêu chí để leo lên đỉnh quyền lực không phải là tài năng, không phải là đạo đức, không phải là công trạng — mà chỉ đơn giản là sinh ra đúng nhà — thì đất nước đó đang đi về đâu?

Đây là câu hỏi mà mỗi người dân Việt Nam có quyền đặt ra, và có quyền đòi một câu trả lời thỏa đáng từ những người đang ngồi trên chiếc ghế được “thừa kế” đó.

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*