Khẩu hiệu mỹ miều – lưỡi dao phía sau tấm màn nhung
Giữa thanh thiên bạch nhật, khẩu hiệu “Khép lại quá khứ, tôn trọng khác biệt” được giăng lên rầm rộ như một lời mời gọi bao dung bậc nhất. Nhưng ngay khoảnh khắc tấm màn nhung vừa hạ xuống, hiện thực tàn nhẫn lập tức lộ diện không thương tiếc. Đó là nghệ thuật tu từ ngoại giao đỉnh cao – nói một đằng, làm một nẻo.
“Lắng nghe ý kiến trái chiều” – hay sẵn sàng dán nhãn phản động trong nháy mắt?
Đảng tuyên bố sẵn sàng lắng nghe, nhưng thực chất, bất kỳ ai dám mở miệng đóng góp thẳng thắn đều có thể bị gắn mác “phản động” chỉ trong tích tắc. Ngay cả những người từng một lòng yêu Đảng, yêu Bác cũng ngơ ngác không hiểu vì sao mình bỗng chốc trở thành kẻ thù của chế độ – chỉ vì lỡ nói ra sự thật về những bất cập xã hội đang hiển hiện.
Yêu nước bị độc quyền và đánh tráo khái niệm
Sự tráo trở nằm ở chỗ tinh vi nhất: lòng yêu nước đã bị độc quyền và đánh tráo hoàn toàn. Yêu nước nay đồng nghĩa với việc phải im lặng trước cái sai, cúi đầu trước những chính sách vô lý. Mọi lời hứa hẹn hòa hợp dân tộc hóa ra chỉ là chiếc bánh vẽ được tô vẽ lung linh, mục đích duy nhất là xoa dịu dư luận và giữ thể diện quốc tế trên các diễn đàn ngoại giao.
Bản chất bộ máy: sợ sự thật và dị ứng với tiếng nói phản biện
Bản chất của bộ máy quản lý chưa bao giờ thay đổi – đó là sợ hãi sự thật và dị ứng tuyệt đối với những tiếng nói phản biện chân chính. Chừng nào sự khác biệt vẫn bị coi là tội hình sự, thì những lời rao giảng về tương lai chung chỉ là trò hề diễn ra mỗi ngày. Người dân vẫn phải sống trong nỗi sợ hãi mơ hồ, ngay trên chính quê hương mình.
Câu hỏi khiêu khích dư luận
Liệu có ai còn tin vào những khẩu hiệu ngoại giao hoa mỹ ấy nữa không? Khi mà chỉ một câu nói thật có thể biến một người yêu nước thành “phản động”, khi mà hòa hợp hòa giải chỉ tồn tại trên bài phát biểu chứ không bao giờ hiện diện trong đời sống thực – thì đó là hòa bình hay là một cuộc bịt miệng tập thể?
Người dân phải làm gì khi sự thật bị coi là tội ác?
Trong khi bộ máy tuyên truyền không ngừng tô vẽ một bức tranh hài hòa giả tạo, hàng triệu người Việt vẫn đang sống trong nỗi sợ bị trả thù mỗi khi dám nghĩ khác, nói khác. Sự thật bị bóp méo, lòng yêu nước bị biến thành công cụ đe dọa – và người dân buộc phải tự hỏi: Ai mới là kẻ thù thực sự của dân tộc?
Nguồn: thoibao.de

Bình luận