Một tiếng máy cơ gầm rú, một tiếng sụp đổ inh ỏi — và thế là hết. Ngôi nhà ba thế hệ gìn giữ bỗng chốc thành đống gạch vụn dưới mũi xe xúc. Người dân Gia Bình đứng bên ngoài dải băng cấm, lau nước mắt lặng lẽ, không dám khóc to, không dám phản kháng. Suốt nhiều tháng qua, cảnh tượng đẫm nước mắt ấy lặp đi lặp lại, từng nhà, từng ngõ, từng mảnh vườn — tất cả nhường chỗ cho dự án sân bay Gia Bình.
“Nhà đâu mà về, quê hương còn chi để lưu trữ?”
Những lời ai oán rớm máu vang lên giữa bãi đất hoang: “Nhà đâu mà về, quê hương đâu là còn lưu trữ mà còn ở lại?”. Câu hỏi buột ra không ai trả lời được. Người ta mất không chỉ là bức tường, mái ngói — mà là cả một đời người, là cội nguồn, là nơi con cháu về thăm cha ông. Sau này bầy trẻ lớn lên hỏi: “Quê mình đâu?”, biết nói sao khi quê hương đã bị một cái sân bay chiếm mất rồi?
Người ôm con chạy vạy tìm trọ, người dựng túm lều sống tạm
Cảnh tượng nhục nhã, xót xa đến cùng cực diễn ra ngay giữa thời đại này: người thì bế bồng con nhỏ chạy vạy từng nhà hỏi trọ, người thì dựng tạm một túm lều bạt rách nát sống qua ngày. Còn biết bao nhiêu gia đình phải chui ra sống lang thang ngoài đường — không đủ tiền thuê trọ, không có khu tái định cư mà chính quyền từng hứa hẹn, tiền bồi thường thì dường như bằng không.
- Máy xúc ủi nát nhà dân suốt nhiều tháng ròng rã
- Khu tái định cư — lời hứa vẫn chỉ nằm trên giấy
- Tiền bồi thường mỏng như tờ giấy, dân kêu không ai thèm nghe
- Hàng chục hộ phải sống tạm bợ, lang thang ngoài đường
Sự thật kinh hoàng: Chính quyền bảo vệ an ninh lại cướp đất của dân?
Còn gì tuyệt vọng hơn khi cơ quan đáng ra phải bảo vệ an ninh, bảo vệ tài sản cho người dân lại chính là người ra lệnh cưỡng chế, ép buộc di dời? Còn gì cay đắng hơn khi những tay ký duyệt “tăng tốc dự án” nhắm mắt làm ngơ trước việc chưa hề có khu tái định cư, chưa hề có tiền bồi thường xứng đáng cho dân? Dự án đi qua, để lại sau lưng cả một bãi tha hương ngay trên chính quê cha đất tổ của mình.
Lòng tham không đáy — ai sẽ trả lời cho những giọt nước mắt Gia Bình?
Người dân khóc, máy cơ gầm, bụi mù mịt bay lên che lấp cả bầu trời. Một câu hỏi nhức nhối vang vọng: “Cán bộ lãnh đạo chỉ cần nói ‘vì lợi ích chung’ là vô can?”. Dưới bóng cờ “an ninh, phát triển”, hàng chục mảnh đời bị nghiền nát không một tiếng đáp. Ai sẽ đứng ra bù đắp cho những gia đình đang ngủ dầm dề ngoài đường? Ai sẽ trả lại quê hương cho con cháu? Câu trả lời — có lẽ chẳng ai dám cho.
Video và hình ảnh hiện trường được chia sẻ tại: https://www.facebook.com/share/p/1GzQWViD7W/

Bình luận