Sáng ngày 12/10/2022, chính quyền địa phương tỉnh Long An đã cử một nhóm cán bộ thực thi pháp luật đến làng Kanreng, xã Kampong, huyện Prasat Thmei, đọc lệnh yêu cầu người dân tự tay phá dỡ một ngôi trường thiền (sala) mà cộng đồng người Khmer Krom đã xây dựng gần hoàn chỉnh.
Đập phá ngay hôm sau khi được bầu vào Hội đồng Nhân quyền LHQ
Điều khiến dư luận phẫn nộ là hành động này diễn ra chỉ một ngày sau khi Việt Nam chính thức được bầu làm thành viên Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc (ngày 11/10/2022), với nhiệm kỳ 3 năm từ 2023 đến 2025. Trước đó, Hà Nội đã tích cực vận động hơn 190 quốc gia thành viên LHQ bỏ phiếu ủng hộ, cam kết tôn trọng các công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam đã ký kết.
Trong video tuyên truyền vận động phiếu bầu gửi đến cộng đồng quốc tế, phía Việt Nam khẳng định sẽ “thực thi đầy đủ các nghĩa vụ của mình với tư cách là thành viên Liên Hợp Quốc” và cam kết tuân thủ các công ước, hiệp ước liên quan đến quyền con người. Thế nhưng, mực chưa kịp khô trên lá phiếu, ngôi trường của người Khmer Krom đã bị ép phá bỏ.
Ngôi trường mang ước mơ giữ gìn văn hóa Khmer
Theo nguồn tin từ cộng đồng Khmer Krom, ngôi trường thiền tại làng Kanreng được người dân góp công góp sức xây dựng với mục đích:
- Làm nơi thực hành tín ngưỡng, tôn giáo của cộng đồng Phật giáo Khmer
- Dạy chữ Khmer cho trẻ em trong vùng — thứ ngôn ngữ mà thế hệ trẻ đang dần mất đi
- Bảo tồn phong tục, tập quán và bản sắc văn hóa dân tộc Khmer Krom
Tuy nhiên, chính quyền địa phương không chỉ ra lệnh phá dỡ công trình mà còn đe dọa bắt giữ chủ đất và những người đại diện cộng đồng đứng ra tổ chức xây dựng ngôi trường này.
Nghịch lý nhân quyền: Nói một đằng, làm một nẻo
Việt Nam là thành viên Liên Hợp Quốc, từng bỏ phiếu ủng hộ Tuyên ngôn về Quyền của các Dân tộc Bản địa vào năm 2007 — văn kiện quốc tế bảo vệ quyền sử dụng ngôn ngữ, thực hành tín ngưỡng và gìn giữ văn hóa của các cộng đồng thiểu số. Thế nhưng trên thực tế, người Khmer Krom tại vùng đất Nam Bộ vẫn liên tục đối mặt với những hạn chế nghiêm trọng về quyền tự do tôn giáo, quyền học tiếng mẹ đẻ, cũng như quyền thực hành văn hóa truyền thống.
Vụ việc tại làng Kanreng một lần nữa đặt ra câu hỏi nhức nhối: Liệu tư cách thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ có thực sự thay đổi được điều gì, hay chỉ là tấm bình phong ngoại giao che đậy thực trạng bên trong?

Leave a Reply