Nghe thật hào hùng và dễ dàng làm sao khi những lời kêu gọi “vì lợi ích chung” được thốt ra từ những cái miệng chưa từng nếm mùi mất đất. Người ta ngồi trong phòng máy lạnh, vẽ nên những “kỷ nguyên vươn mình” kỳ vĩ, rồi thản nhiên yêu cầu người dân ven sông Hồng, đất Gia Bình, hay những số phận tủi hờn ở làng phong Quy Hòa phải bước sang một bên. Họ gọi đó là “sự hy sinh cao cả”.
Cả đời người thu gọn trong một tờ quyết định
Họ đâu biết cảm giác khi cả một đời người, cả ký ức tổ tiên bỗng chốc thu nhỏ lại bằng một tờ quyết định thu hồi đất với cái giá đền bù rẻ mạt. Sông Hồng cuộn sóng đỏ nặng phù sa, nuôi nấng bao thế hệ, nay bỗng hóa thành khu đô thị lấp lánh của ai đó — trừ chính những người dân bản địa đã gắn bó với mảnh đất này từ đời cha ông.
Quy Hòa — nơi đau thương cũng không được yên
Quy Hòa — nơi những con người chịu nỗi đau thể xác lẫn tinh thần nương tựa vào nhau qua bao thập kỷ — nay cũng phải “nhường chỗ” cho những dự án đầy mùi tiền. Không có ngoại lệ. Không có lòng trắc ẩn. Chỉ có những bản quy hoạch lạnh lùng và những con số định giá đất thấp đến phi lý.
Kịch bản quen thuộc: Dân mất tất, kẻ khác hốt bạc tỷ
Kịch bản tái diễn không biết bao nhiêu lần trên khắp đất nước này:
- Người dân mất đất, nhận vài đồng bạc lẻ rồi trôi dạt vào tương lai vô định.
- Những kẻ nhân danh “sự tiến bộ” thì ung dung bỏ túi hàng tỷ đồng từ chênh lệch địa tô.
- Báo chí im lặng, chính quyền địa phương “thực thi nhiệm vụ”, và vòng quay lại tiếp tục.
Đừng dùng mỹ từ để che đậy lòng tham
Thật nực cười khi kẻ đứng trên bờ lại dạy người dưới nước cách hy sinh sao cho “đẹp mắt”. Đừng dùng những danh từ mỹ miều như “vì sự phát triển chung” hay “lợi ích quốc gia” để che đậy bản chất của những cuộc trục lợi có hệ thống. Khi lợi nhuận chảy vào túi một nhóm người, còn nước mắt thuộc về số đông, đó không phải hy sinh — đó là bóc lột được hợp thức hóa bằng con dấu đỏ.
Từ Gia Bình đến Quy Hòa, câu hỏi vẫn còn đó và chưa ai dám trả lời thẳng thắn: Rốt cuộc, “sự hy sinh cao cả” ấy — ai được hưởng lợi, và ai phải trả giá?

Leave a Reply